Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN NGẮN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TRUYỆN NGẮN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

NHỮNG TRÁI CAM



Giữa trưa hè nóng nực mà được ăn một trái cam ngọt hay uống một ly cam vắt thì thật sung sướng biết bao!
***
Nhà tôi và nhà Thuỷ cách nhau đúng một giậu mùng tơi, có điều nó chẳng được xanh rờn như trong thơ Nguyễn Bính. Và nó cũng thấp thôi nên khi chúng tôi qua cái tuổi ở trần trùng trục vật nhau, chúng tôi có thể dễ dàng bước qua để sang nhà nhau chơi. Thực ra cũng không chỉ chơi mà còn học nữa : chẳng biết từ lúc nào tôi lại thích học nhóm với Thuỷ. Thường thì em tôi mà hỏi bài, tôi hay gắt gỏng, nhưng với Thuỷ thì không. Nhiều khi tôi còn nằm tưởng tượng xem hôm sau Thuỷ có thể hỏi gì, và tôi sẽ phải trả lời ra sao cho " điêu luyện". Vườn nhà Thuỷ có một gốc cam. Mặc dù Thuỷ thường xuyên tưới nước, bón phân, nhưng cây cam ấy rất ít quả, mỗi năm chừng được gần hai chục trái. Bù lại, cam rất mọng nước và ngọt. Thời điểm hái cam ăn cũng đúng vào dịp giỗ bố của Thuỷ. Mẹ tôi nói, ông chết ngay tại vườn nhà vì bom Mỹ. Và từ mảnh đất nơi trước đây là căn hầm đã sập vì bom ấy đã mọc lên cây cam này. Năm nào Thuỷ cũng hái cam đặt lên bàn thờ thắp nhang cho bố vào ngày giỗ rồi sau đó đem sang chia cho nhà tôi mấy trái.
***
 
Năm nay do trận bão lớn, chỉ còn độ một tuần nữa là đến ngày giỗ bố Thuỷ, cam rụng gần hết , chỉ còn độ bốn năm quả. Mẹ tôi cũng bị cảm nước mưa trong cơn bão ấy. Mẹ sốt li bì, chỉ nằm đắp chăn cả ngày chẳng chịu ăn gì. Tôi ra bà hàng xén đầu phố mua thuốc cho mẹ. Nghe nói mẹ tôi bị cảm sốt, bà quờ quạng tìm dưới cái mẹt đựng mấy cái dãi khoai, mấy quả nhót và mấy củ ấu đen, rút ra một gói giấy bên trong có mấy viên thuốc trắng, vàng lẫn lộn. Bà ghé hàm răng đen quánh đỏ váng trầu cắn một viên thuốc vàng làm đôi rồi gói một nửa viên vào miếng giấy báo nhàu đen : " Cầm về cho mẹ uống mau khỏi". Mẹ uống thuốc xong kêu đắng họng. Thương mẹ , tôi sang nhà Thuỷ định xin hái cho mẹ một trái cam. Nhà Thuỷ không có ai. Tôi chần chừ một lát rồi quyết định hái một trái đem về. Vừa ngắt trái cam khỏi cành thì Thuỷ xuất hiện, tay cắp rổ, chắc vừa đi chợ về . Thấy tôi hái cam, Thuỷ sững lại, trừng trừng nhìn tôi , ánh mắt sao giận dữ và khinh bỉ quá, cứ như thể tôi là một tên trộm vậy. Tôi vừa thấy xấu hổ, lại vừa tự ái : mẹ tôi ốm, có quả cam thôi mà nhìn nhau thế ư? Tôi chưa kịp thanh minh gì thì Thuỷ nói : - Tớ không tiếc, nhưng phải thắp nhang trước đã. Tôi bực dọc dúi mạnh trái cam vào cái rổ Thuỷ đang cắp rồi bước qua giậu mùng tơi trở về. Nhìn mẹ nằm mê mệt, tôi thấy tức Thuỷ vô cùng. Thôi, chấm dứt bạn bè, từ nay sẽ chẳng thèm học nhóm chung nữa. Thủy không hiểu bài cũng kệ... Càng nghĩ, cơn giận càng bốc lên, tôi lấy mấy cây nứa cắm thêm vào chân hàng giậu mùng tơi . Thấy thế, Thuỷ chạy ra : - Cậu làm gì thế ? - Rào cao, khỏi lo trộm- Tôi trả lời cộc lốc.

***

Buổi tối, mẹ lại lên cơn sốt mê man. Tôi chạy như điên khắp mấy phố để tìm mua trái cây cho mẹ. Phố xá tối om, có lẽ đã muộn nên chẳng còn ai bán hàng. Tôi buồn bã quay về. Nhà cũng mất điện tối om. Tôi không muốn vào nhà, nhìn sang nhà Thuỷ thấy cũng không có ánh đèn, chắc hai mẹ con Thuỷ đã ngủ rồi. Thôi thì cứ hái một quả rồi xin lỗi Thuỷ sau vậy- tôi nghĩ- vì mẹ , ai có giận cũng được. Tôi hít một hơi sâu rồi bước qua giậu mùng tơi. Ái, đau quá! Quên mất mấy cây nứa mới cắm, xuýt nữa toác da đùi! Cây cam đây rồi! Tôi quờ tay vào đám lá thơm dịu, mát lạnh sương đêm. Nhưng tay tôi như hụt hẫng : đưa tới đưa lui rồi vòng quanh cũng chẳng thấy quả cam nào nữa! Thuỷ đã hái hết rồi sao? Nhưng còn chưa tới ngày giỗ bố Thuỷ kia mà? Cơn giận lại bốc lên đầu : chắc hái trước còn hơn để vặt trộm đây. Tôi vừa tức vừa thẹn quay trở về. Xoạ.ạc.! Thôi xong, chủ động bước thật cao qua cái hàng rào nứa thì lại tiêu mất cái đũng quần...! Tôi bước vào nhà sờ soạng tìm bao diêm và cây đèn dầu trên bàn. Bỗng tôi giật thót người như điện giật : tay tôi chạm phải những vật gì cứng và tròn, làm chúng lăn xuống đất. Tôi bật diêm. Trong lung linh ánh sáng của que diêm đang cháy trên tay , tôi nhìn thấy dưới đất là những trái cam vàng lóng lánh và trên bàn có con dao gác lên những vỏ cam ai đó vừa mới gọt... 

HOA ĐỒNG NỘI



Tôi biết anh trong một đợt K28 học quân sự tại ký túc xá Mễ Trì, tất cả sinh viên nội ngoại trú đều ở tập trung tại nhà C3. Anh là B trưởng B 2- khoa Sử, còn tôi thuộc B3 - khoa tiếng nước ngoài. Hai chúng tôi gần như hai thực thể đối lập: Anh - một công dân Nghệ An chính gốc, nước da ngăm ngăm, còn tôi- một "tiểu thư" chính hiệu Tràng An, trắng xanh như hoa lan thiếu nắng. Anh lúc nào cũng la hét chỉ huy, tôi luôn chỉ thỏ thẻ, rụt rè như con ba ba, nghe thấy ai nói to là rụt lại. Có lẽ vì sự trái ngược ấy mà chúng bạn cứ gán ghép tôi với anh ấy. Bọn chúng ác thật, ai lại gán một cô bé mơ mộng như tôi cho một tay cửu vạn như thế kia chứ ! Chúng nó lại cứ hay nói oang oang, tôi sợ ở phòng bên, không chỉ có mình anh nghe thấy... Vì thế, tôi luôn ngượng ngùng mỗi lần vô tình gặp anh, thường là trên cầu thang nhà C3. Những lúc ấy tôi thường nhìn xuống để che đậy những bối rối của mình. Dù thế, tôi cũng có cảm nhận là dường như anh ấy cũng luống ca luống cuống...
***
Chúng tôi học quân sự trên bãi đất trống khu công trường Thanh Xuân. Dưới cái nắng chang chang, bãi đất nâu rộng mênh mông giống như một sa mạc. Một lần tôi bắt gặp một cây hoa trắng bên một vũng nước nhỏ. Một bông hoa trắng tinh khiết làm sao. Tôi không biết tên gọi của cây hoa này và gọi thầm là cây hoa đồng nội. Vào những lúc giải lao, tôi lại đến đó , dùng tay múc nước tưới cho cây hoa. Bất chợt một lần, anh ấy chắp tay sau lưng đi đến. Tôi đang bối rối thì anh ấy nói : " Cho Dung này". Và chìa ra một cái bát sắt rúm ró. Làm sao mà anh ấy biết tên mình nhỉ? Tôi lóng ngóng đánh rơi cái bát sắt xuống bãi đất nâu....
***
Hôm ấy là giờ B2 học đào công sự, B3 học lý thuyết tại giảng đường. Hết giờ học, tôi vội vã cầm chiếc bát sắt rỉ đến chỗ cây hoa. Đến nơi, tôi phát hoảng : cây hoa mất rồi! Lổn ngổn những hố công sự mới đào trên khu đất. Cảm giác thất vọng, dù là bé nhỏ, trào dâng làm tôi thấy nghèn nghẹn và như muốn cấu xé, bắt đền ai đó...Mà ai đây?

***
Tôi buồn bã trở về khu ký túc xá, tay vẫn giữ chặt chiếc bát sắt mà tôi cũng không biết giữ nó nữa để làm gì. Đi ngang qua phòng của B2, tôi bỗng nghe thấy tiếng hát khe khẽ " Chim hái được quả chín hồng tươi....". Bài này, giọng này, chắc chỉ có cha ấy chứ còn ai nữa. À, đúng rồi, phải bắt đền cha này, B2 của lão hôm nay đào công sự mà. Mình sẽ vào phòng, lấy cớ là trả lại cái bát sắt rồi hỏi cho ra lẽ... Tôi ghé nhìn vào phòng : chỉ có một mình anh đang lúi húi bên cửa sổ và tưới nước cho một chậu cây nhỏ. Và ơ kìa, tôi sửng sốt nhận ra : trong chậu cây ấy chính là cái cây của tôi, cây hoa mà tôi chưa từng biết tên , cứ gọi mãi là hoa đồng nội...

 
alt alt alt