From Tokyo station, take the JR Chuo line to Mitaka station and
transfer to the Kaiji ltd. express train to Otsuki. It is also possible
to take the Kaiji ltd. express directly from Shinjuku station. At
Otsuki, transfer to the Fujikyu line. This is a privately held railway
and the JR Pass is can’t be used on this line. The fare from Otsuki to
Kawaguchiko is ¥ 1,440 by limited express or ¥ 1,140 by local service.
Shinjuku station/JR Chuo line -> Otsuki station / Fujikyu line -> Kawaguchi-ko station
[Basic fare and Limited Express reserved seat ticket]
Some of the tickets are not the same as those shown above.
How to Use Your Tickets When entering or
leaving the ticket gates, if the reverse side of your ticket is black,
please insert it into the slot of the automatic gates. If not, please
show it to the station staff at the gates.
After using an automatic gate or showing your ticket to the station staff, proceed through.
You may need to show your ticket to a conductor while on the train, so please keep it safe and handy.
At your destination, use the same ticket you did to enter to
exit the gates. Please note that your ticket will be collected by the
automatic gates or station staff (except in the case of multiuse
passes).
Người
ta nói: chưa đến chiêm ngưỡng đồng hồ thiên văn trên tháp cổ Orloj điểm
chuông một lần thì coi như chưa đến Praha. Orloj có nghĩa là "đồng hồ".
Chiếc đồng hồ quả là một kiệt tác nghệ thuật độc nhất vô nhị. Chúng ta hãy quan sát đồng hồ với 3 phần:
Ở
trên cùng có một chú gà trống vàng nằm trong hốc. Có 2 ô cửa sổ nhỏ, bên
trong có tượng 12 thánh tông đồ (Apostles) của chúa Jesus, mỗi vị tượng
trưng cho một tháng trong năm.
Bình thường, hai ô cửa sổ này luôn đóng.
Nằm
giữa là đồng hồ Thiên Văn,mặt rất lớn với những chữ số La Mã, gồm 3 vòng
tròn không đồng tâm để xem thiên văn. Trên mặt đồng hồ vẽ trái đất ở
giữa, mặt trời và mặt trăng xoay xung quanh trái đất theo thuyết "địa
tâm". Đồng hồ không chỉ cho xem thời gian hiện tại, mà còn có thể xem
thời gian theo cách tính của người Bohemian xưa, quan sát sự xoay chuyển
của mặt trời và mặt trăng, chu kỳ mặt trăng, thời gian mặt trời mọc và
lặn, độ dài của đêm thiên văn và một số dữ liệu khác...
Hai bên đồng hồ Thiên Văn có 4 bức tượng là hiện diện của những gì bị ghét nhất, từ trái qua phải là:
- Kẻ hợm mình - phù phiếm : tượng người cầm gương; - Kẻ bủn xỉn : tượng người Do Thái tay giữ túi vàng ( người Do Thái bị ghét vì cho vay nặng lãi) - Thần chết : bộ xương, tay giữ dây chuông, tay cầm đồng hồ cát - Kẻ ngoại giáo- ngoại xâm : một người Thổ (những cuộc xâm lăng của Thổ Nhĩ Kỳtừng là một nỗi kinh hoàng của Trung Âu)
Bên
dưới đồng hồ Thiên Văn là một đồng hồ lịch vẽ 12 bức hình tượng trưng
cho 12 tháng trong năm. Đây là một phiên bản của bức hoạ do danh họa
người Czech là Josef Manes thực hiện vào thế kỷ 19, bản chính hiện lưu
giữ tại bảo tàng lịch sử Praha. Hai bên đồng hồ lịch, từ trái sang phải
có các tượng của những người được trọng vọng : một sử gia, một vị thần, một nhà thiên văn và một nhà triết học.
Hàng
ngày, cứ khoảng 15-20 phút trước khi đến mỗi giờ chẵn, có rất đông
người tụ tập ở quảng trường dưới chân tháp để chiêm quang cảnh sau: Ở khu vực đồng hồ Thiên Văn: Còn chừng một phút tới giờ chẵn thì Thần Chết một tay giật dây chuông, tay kia lật đồng hồ cát. Thần Chết cúi đầu trước người Thổ như mời đi cùng. Người Thổ lắc đầu như muốn nói : không, ta không muốn đi cùng thần Chết đâu! Kẻ
Bủn Xỉn thì đo cái ví trong tay xem nó có nặng chưa trong khi Kẻ Hợm
Mình thì ngắm mình trong chiếc gương, cả hai cùng gật gù thỏa mãn.
Lúc này phía trên đồng hồ,
hai cửa sổ được mở toang ra và từ mỗi bên có 6 vị Thánh Tông đồ lướt
ngang qua cửa sổ, xoay người nhìn xuống khán giả như để chào mừng. Thánh
Paul dẫn đầu , thứ tự đi ra lần lượt như sau: Cửa bên trái
: Thánh Paul tay cầm kiếm và quyển sách/ Thánh Thomas cầm ngọn
giáo/Juda Tadeus tay trái cầm quyền sách/ Thánh Simon tay cầm một cái
cưa/ Thánh Bartholomew cũng cầm quyển sách/ Thánh Barnabas (Nathael) cầm
cây cói giấy. Cửa bên phải : Thánh Peter cầm chìa
khoá/ Thánh Mathew cầm rìu/ Thánh John với con rắn/ Thánh Andrew với cây
thánh giá/ Thánh Philip cũng cầm thánh giá/ Thánh Jacob cầm lưỡi cắt
lanh
Những
tượng này đi lắc lư theo tiếng chuông và khi 12 ông qua hết thì đúng
giờ chẵn, đồng hồ điểm chuông. Show diễn kết thúc khi có chú gà trống
thò ra ngoài, gáy từng tiếng rất chuẩn xác. Và tất cả mọi người quan sát
đều vỗ tay. Đồng hồ thiên văn đến nay đã gần 600 tuổi, là loại đồng
hồ cơ, hiện vẫn hoạt động tốt. Công trình do nghệ nhân đồng hồ Mikuláš
of Kadaň (có sách viết là Hanus) và nhà toán học- thiên văn học Jan
Sindel thực hiện năm 1410. Đồng hồ lịch và những pho tượng Gotic để
trang trí phía bên ngoài được làm thêm năm 1490. Có sách viết rằng
người thợ làm chiếc đồng hồ này (Hanus) đã bị hội đồng thành phố Praha
xử chọc mù mắt sau khi hoàn tất tác phẩm của mình để trên đời không có
một tác phẩm tương tự thứ hai. Sau đó trước khi chết, Hanus đã cố tình
phá hỏng chiếc đồng hồ và nguyền rủa rằng kẻ nào sửa chữa nó thì không
chết cũng hóa điên. Chiếc đồng hồ đã được sửa chữa vào những năm
1865-1866. Khi ấy, người ta đã thêm vào 12 vị thánh tông đồ để cầu
nguyện an lành cho thành phố và cho những người sửa chữa nó. Trong
thế chiến thứ II, công trình bị tên lửa Đức tàn phá và được phục chế lại
sau chiến tranh. Nghệ nhân khắc gỗ Vojtech Sucharda đã làm lại tượng 12
vị thánh. Đồng hồ Thiên Văn Orloj là niềm tự hào của người Séc và là biểu tượng của thủ đô Praha.
Mỗi
khi có dịp đi đâu đó xả stress, tôi thường chọn Đà Lạt. Bỏ lại sau lưng
những ồn ã đô thị, đến với những đồi thông lộng gió, những hồ nước xanh
ngắt, những thác nước reo ca... Đầu năm nay là một dịp hiếm hoi khi
cả nhà có được năm ngày thư giãn, tôi lại chọn Đà Lạt, nhưng lần này
không phải vì sự tĩnh lặng đáng yêu của thành phố cao nguyên mà vì ...vợ
tôi rất yêu hoa. Những quảng cáo về những phố hoa bên hồ, bức tượng
Phật kết bằng hoa cao kỷ lục đã choán hết tâm trí của "thị". Ừ thì đi,
cho "thị" toại nguyện, dù biết với Festival Hoa, Đà Lạt sẽ chật chội đến
ngạt thở. Đà Lạt đây rồi - thác Prenn ở cửa ngõ thành phố tỏa hơi
lạnh đón chào và xua tan những mệt mỏi sau hơn nửa ngày đường. Tôi gặp
lại thác Prenn như gặp lại người bạn quen sau lần đầu gặp mặt từ 1994.
Những
dòng thác luôn cuốn hút tôi như "tiếng gọi nơi hoang dã". Đà Lạt có
nhiều thác đẹp như Dambri, Datanla..., nhưng tôi thích nhất là thác
Pongour mang dáng vẻ và âm hưởng của Tây Nguyên hùng vĩ, nơi có thể
trườn ra những phiến đá phơi mình dưới thác rồi ngâm chân trong dòng
nước mát lành.
Ngày
bé, tôi biết đến Đà lạt với thác Cam Ly thơ mộng nên mỗi lần có dịp đến
Đà Lạt tôi thường mong được đến thăm dòng thác trong ký ức tuổi thơ.
Nhưng cứ mỗi lần đề nghị thì người Đà Lạt thường ngậm ngùi khuyên: "thác
đó giờ bốc mùi lắm, đừng đến". Lần này, vợ tôi nằng nặc phải đến đó vì
thị đã mơ mộng ngâm nga suốt dọc đường "vì em yêu dòng thác Cam Ly...." Ừ
thì Cam Ly! Nhưng vào thác rồi mà chẳng thấy thác đâu! Theo chỉ dẫn cùa
mấy bác phó nháy đi tuốt xuống dưới nhìn lên thì mới thấy quả có những
làn nước đang hiền hòa chảy xuống một vũng bọt trắng phếu bốc mùi thum
thủm.
Vì em yêu dòng thác Cam Ly
Đến
đây tôi mới hiểu cái ngậm ngùi của người Đà Lạt. Đâu còn nữa một dòng
thác hùng vĩ, uy nghi trong rừng núi hoang sơ. Nghe đâu sắp tới thành
phố đã có kế hoạch làm sạch dòng thác, nhưng với chi chít những quán xá
như bây giờ, làm sao trả lại cho thác nét hoang sơ ấy?
Rời Cam Ly
với những thở than, vợ tôi đề nghị được đến hồ Than Thở với Đồi Thông
Hai Mộ. Hồ đẹp đến...than thở! Nhưng vẫn phải thở than về những rác rưởi
bập bềnh ven bờ nước.
Đường quanh co quyện gốc thông già
Trong
công viên hồ Than Thở có một cái quán, nơi có thể nghe kể chuyện tình
"đồi thông hai mộ" bằng giọng Hải Phòng quê ngoại rất "nâm ni". Theo sự
chỉ dẫn của người kể chuyện, chúng tôi tìm đến bên cây thông tình yêu.
Cây thông tình yêu
Hồ Than Thở còn vương thế thái Cây thông tình lưu mãi mai sau
Hai
ngôi mộ của đôi tình nhân xưa nay chỉ còn lại một, nằm chơ vơ dưới chân
đồi đầy cỏ dại. Gần đó, tình cờ tôi thấy một chú ngựa đứng trên thảm cỏ
thật cô đơn.
Ngựa hoang nào dẫm nát tơi bời
Nhưng thôi, ngày xuân nói chi chuyện tình buồn. Chúng tôi đến Thung Lũng Tình Yêu và thấy như trẻ lại.
Thành phố nào nhớ không em nơi chúng mình tìm phút êm đềm
Ở
Thung Lũng Hồ Suối Vàng, phong cảnh đẹp như một bài ca. Khi giang tay
đứng giữa trời nước mênh mông, lộng gió và hít thở thật sâu không khí
trong lành của núi rừng, ta có cảm giác muốn bay lên.
Bay lên nào ...
Chúng tôi tìm thấy vẻ đẹp của một gốc cây khô lưng đồi.
Của những quả hồng cuối mùa còn sót lại lấm chấm trên nền trời cao nguyên xanh ngắt.
Tôi
thích cái cảm giác bềnh bồng trên những cây cầu dây treo vắt vẻo của
núi rừng Tây Nguyên như từng mê những cây cầu khỉ chênh vênh nơi miền
Tây sông nước.
Bồng bềnh lướt cáp treo lên thiền viện Trúc Lâm, ngắm xuống dưới chỉ thấy thông xanh bạt ngàn.
Từ
thiền viện Trúc Lâm nhìn ra xa, hồ Tuyền Lâm xanh ngắt ẩn khuất giữa
ngàn thông vi vu như hát lên trong tôi bài ca Côn Sơn thưở nào.
Côn sơn có đá rêu phơi Ta ngồi trên đá như ngồi chiếu êm Trong ghềnh thông mọc như nêm Tìm nơi đá mát ta lên ta nằm Trong rừng có bóng trúc râm Dưới màu xanh mát ta ngâm thơ nhàn Về đi sao chẳng sớm toan...
Về
ư? Chưa đâu, còn đi chơi phố đêm và xem hoa nữa chứ.... Tạm pót lên vài
tấm ảnh với thác, hồ và thông reo để chia sẻ với gia đình và bè bạn gần
xa.
Gần hết giờ làm việc, tôi gửi cho "nàng giám thị" tin nhắn: " Lát về ra biển ngắm mặt trời lặn cho thư giãn nhé".
Tin nhắn lại: "Muốn ngắm mặt trời lặn trên Biển Đông chỉ có ra đảo". Kèm theo là một cái link đến bài báo: "Ngắm hoàng hôn biển Cô Tô" .
Tôi nhấp vào link và thấy dòng chữ “Ở nước ta, chỉ bờ biển từ Hà
Tiên đến Cà Mau và ở hải đảo mới thấy hoàng hôn trên biển, còn lại thì chỉ thấy
được bình minh”.
Tác giả của bài báo, phóng viên Hải Lý (hình như là bạn học của tôi?) nghĩ rằng mặt trời lặn phía ở phía tây nên không thể nhìn thấy mặt trời lặn trên phần còn lại của bờ biển nhìn
về phía đông ? Hải Lý có vẻ có lý đấy, nhưng Vũng Tàu, nếu cắt đi cây cầu Cỏ May thì như một hòn đảo,
có thể ngắm mặt trời mọc ở Bãi Sau. Còn ở khu vực từ bãi Nghinh Phong
qua bãi Trước đến bãi Dâu, thường xuyên có thể ngắm cảnh mặt trời mọc.
Nào hãy cùng chúng tôi ra biển Vũng Tàu "chia tay hoàng hôn" để hứng
"giọt nắng cuối ngày rơi xuống tóc".
Biển một bên và em một bên...
5g30
xuất phát từ nhà, mặt trời còn nghiêng nghiêng đỉnh núi, 5:40 ra đến
biển, mặt trời đã mấp mé đỉnh cột buồm. Ngồi trên bãi Tầm Dương nhìn
về phía Bãi Dâu, không gian nhuốm một màu rượu vang.
Chỉ có biển mới biêt thuyèn đi đâu về đâu
Nhìn về mũi Nghinh Phong, tượng Chúa giang tay thấp thoáng trên đỉnh Tao Phùng đem lại cho con người nhỏ bé cảm
giác được chở che giữa mênh mông trời biển. Trong vàng hực ánh tà
dương, từng ngọn sóng dào dạt xô bờ đá rồi tung cao trắng xóa chơi vơi
trong lưu luyến chia tay với những giọt nắng cuối ngày.
Tiếng sóng âm vang mãi Tiếng biển âm vang mãi Tiếng sóng rì rào thật khó quên ...
Những
giọt nắng cuối ngày ấy cho ta cảm giác ấm áp để bước xuống ngâm mình
trong làn nước xanh mát se se lạnh, vừa đủ để quên đi những mệt mỏi
trong một ngày đang qua như mọi ngày.
Chiều về xôn xao nghe Vũng tàu biển hát...
Xa
xa phía chân trời, trong nhập nhoạng bóng chiều thấp thoáng một giàn
khoan
đã vội lên đèn. Nét riêng của thủ phủ dầu khí Việt nam đấy, nhưng không
phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy từ bờ đâu, vì có lẽ đó là một giàn
khoan di động.
Mùa xuân từ những giàn khoan...
Lặng ngắm những con tàu hối hả chạy ngang che lấp cả mặt trời phía xa, tôi nhớ đến câu
hát đã dịch trong bài hát “Tất cả sẽ trôi qua”:
Hãy hát về những con tàu bơi xa tắp Mà vẫn không chịu hàng phục bão giông Hãy hát rằng vì tình yêu chúng mình Mà trọn cả thế giới này tạo dệt
Hãy hát về những con tàu xa tắp
Những
con tàu ấy là một phần cuộc sống của biển cả. Ở một góc biển dưới mặt
trời đã rất dịu dàng, những chiếc thuyền cá vốn nhỏ bé mong manh giữa
đại dương bao la giờ quần tụ bên nhau ấm áp.
Hoàng hôn yên lặng cũng theo về
Mới có mấy phút mà mặt trời đỏ lựng đã ngấp nghé mặt nước rồi.
Mặt trời xuống biển như hòn lửa
Sóng đã cài then đêm sập cửa…
Câu thơ ấy của Huy Cận dường như lúc nào cũng rong ruổi cùng tôi mỗi hoàng hôn khi thấy mặt trời về biển.
Sóng
đã cài then, nhưng đêm chưa sập cửa. Trong cõi giao hòa của trời nước
mênh mông, những đám mây vẫn bảng lảng trong ráng hồng. Chỉ có tiếng
sóng biển rì rầm át
lời thì thầm của những đôi tình nhân vừa luyến tiếc hoàng hôn, vừa mong
sao
trời nhanh tối.
Trong chạng vạng tiếng côn
trùng gọi bạn
Mà
có lẽ
luyến tiếc là nhiều hơn vì mặt trời lặn rất nhanh. Từ lúc mấp mé mặt
biển đến khi
khuất hẳn phía chân trời chỉ vỏn vẹn vài ba phút. Nào hãy bỏ vài ba
phút ấy thưởng thức cảnh mặt trời lặn qua đoạn phim tôi quay dưới đây
cùng với một khúc nhạc quen thuộc, ( xin đố của nhạc sỹ nào?). Nếu bạn thú vị
là tôi vui rồi!
Còn một nửa của tôi chắc là bỗng lãng mạn lắm!
Lại về chuyện ngày rời xa trái đất Thì thầm thôi em nhé hát cho tôi....